Một ngày đẹp trời để làm mọi chuyện, Kháng( cái này có một người đề nghị để tên vào, chứ không phải tên Khang thêm dấu sắc nha) thì thầm một mình, mắt hướng ra ngoài qua khung cửa sổ. Mỗi sáng nó đều làm như thế trước khi đi học, quan niệm của nó là nhìn trời có thể biết được ngày hôm nay tốt hay xấu, nhưng đây chỉ là quan niệm cá nhân.

Trước giờ học nữa tiếng đồng hồ, Kháng đang ngồi làm mấy bài tập Toán mà hai thằng thân của nó nhìn vào chỉ muốn xé cuốn sách. Bỗng có tiếng đập bàn lớn, Kháng ngước mặt lên, bắt gặp một nụ cười rất tự nhiên với ánh mắt đang rất hối hả.

” Mới vào lớp mà đã…có chuyện gì vậy? ” Kháng quay lại với mớ bài tập, vừa viết vừa nói.

Kiệt là một người rất hoạt bát, hòa đồng và thích khám phá những điều mới lạ, đặc biệt là chuyện có liên quan dến…..MA. Lấy tay bưng măt Kháng lên, Kiệt nói rất nhanh, hình như nó phải chịu đựng cả thế kỉ để kể với Kháng chuyện gì đó, giọng nói tỏ rỏ vẻ háo hức ” Này, hôm nay tao được biết … ” ” …cái cây với con ma trên đó! ” Kháng trả lời ngay trước khi Kiệt kịp nói hết câu. ” Haha, mày tình kể chuyện con ma trên cây mà mày đã thấy nữa sao? Nó chỉ là một con cú thôi!” Một giọng nói khác xen vào, đó là Khiêm, một tên thích pha trò, thích chọc ghẹo người khác và cũng là một tên quậy có tiếng ở trường. Nhưng cả 3 lại chơi rất thân với nhau từ cái thời mới biết cuốn tập, cây bút đến nay là đã hơn 10 năm, nhóm của chúng tên là Three K, một nhóm nổi ở trường với một thằng cá biệt, tò mò, một tên học giỏi đứng top 10 ở khối, rất thông minh, còn tên đang rất hí hửng kia là một công tử con nhà giàu có tiếng, do cứ bị giam ở nhà nên nó rất thích những điều mới lạ nhưng chỉ đối với nó, người khác xem đó chỉ là một chuyện nhỏ như hột cát.

” Không! Cái này là thật, tao không thể kể được, tao muốn tụi bây cùng tao đi xem tối nay cho rõ! ” Kiệt quay lại với Khiêm cố phân minh.

” Thôi nào! mày để nó học bài đi! cái vẽ quá phấn khích của mày mà đã đánh lừa được tụi tao một lần rồi! ” Khiêm lưng dựa vào cột, đầu lắc lắc hối ngán ngẩm vì lỡ tin nó một lần.

Kháng vẫn chú tâm vào bài mà làm nhưng cũng chú ý đến cuộc nói chuyện ” Nó chỉ lừa được mày ! ”

” Này! mày nói vậy là ý nói tao ngu sao? nên nhớ mày cũng có đi đấy ” Khiêm bật dập, nổi sùng với Kháng

” Tao đi coi con cú mà. Haha ” Kháng ôm bụng cười khoái chí vì đã chọc tức được cả 2, nhưng vẻ hớn hở của Kiệt vẫn không bớt đi tí nào ” Thôi! Tại tao không biết chứ bộ, tao có lừa tụi mày đâu, nhưng cái này là thật! ” Kiệt đưa tay móc xấp giấy trong cặp ra, chìa trước mặt Kháng, Khiêm cũng chạy lại xem. Với tựa đề Ngôi mộ ngàn xác ” Nè, tao đọc được cái này trên mạng, đem in ra cho bây xem nè, trong đây nó viết là ở trong khu đất người ta mới sang bằng để làm khu công nghiệp, có một cây chết khô nhưng không đốn ngã được. Mấy người thợ làm việc ở đó sau vài ngày đều phải nhập viện với tình trạng nguy kịch, khắp người lở loét và chết chỉ vài giờ sau đó! “mem” đó còn ghi là cái cây đó bị nguyền rủa! ai xâm phạm dến lãnh địa đó sẽ phải….CHẾT! Trong đây có đề cập đến lời nguyền của ngôi mộ chứa cả ngàn xác người Hán ở 1000 năm trước, từ đó xuất hiện cái cây rất to nhưng héo rũ tượng trưng cho nỗi oan nghiệp của những người bị chôn sống…”

” Mày tin không Kháng? ” Khiêm nhíu mày nhìn Kháng, nếu nó tin, Khiêm chắc cũng tin.

” Mày đưa tờ giấy coi ? ”

” Mày coi trên 4rum tỉnh sao? ở đây người đăng là một ‘ new mem’, lấy tên là ho¯E, mày thấy nó có nghĩa gì không? ghép lại thử đi, với chữ h mày viết nghiêng và lòng chữ o vào,dấu ¯đè lên chữ E, nó ra từ 死, tiếng Hán là Tử = Chết! tao có học qua lớp Tiếng Hán-Việt, nên nhìn là nghĩ ra, từ cái ý nghĩa của bài viết này. Hình như có ai chơi những người trên 4rum này rồi, đây để nơi đó ở gần khu tái định cư! Tao nghĩ tụi mình nên khám phá ra sao đi, tao không tin có ma quái gì ở đây hết “. Với cái đầu khoa học chiếm 90% của nó thì chẳng có con ma nào làm nó tin được cả.

Cả 2 đều há hốc nhìn Kháng! không ngờ người mọt sách lại biết nhiều đến thế! ” Thôi dzầy đi hen! chiều nay tụi mình sẽ tập kích khu đó xem thục hư ra sao. ” Kháng lại cúi mặt xuống làm bài tập.

Thằng Kiệt mừng ra mặt trước lời đề nghị coi như đồng ý của người bạn, Khiêm chỉ biết nhún vai bước ra khỏi lớp trốn giờ kiểm tra tác phong …

Tại kho trong vườn nhà Khiêm, đó là “căn cứ” mà cả nhóm “Three K” thường tụ tập để bàn kế hoạch trước mỗi chuyến đi, Kháng và Khiêm đang chờ Kiệt một cách mòn mõi.

” Mày không đi chơi với đám bạn mày hả Khiêm ? ” Kháng chóng cằm hỏi bâng quơ, nhằm phá tan bầu không khí im ắng.

” Đi cái này thú vị hơn mày ơi! ” Khiêm nở một nụ cười thích thú và không ngừng đứng lên ngồi xuống, những điều nó tưởng tượng mà nó sẽ trải qua trong chuyến đi rất thu hút nó, nhưng không làm cho nó sợ hãi được.

Cái tiếng o o của “con ngựa sắt” chạy điện mà thằng Kiệt hay xài cuối cùng cũng xuất hiện với giỏ đồ nghề đen thui của nó.

” Mày có đem đèn pin không Kiệt? ” Kháng bỗng lên tiếng chào đón cậu bạn mặt đang rất hối hả.

” Có chứ! Loại xịn luôn nè! hihi ” Kiệt cười khoái chí, đưa tay vào giỏ xách móc ra một cây đèn pin Blacker mới chóc.

” Mày trốn ba mẹ mày ra đây được cũng hay nhỉ ! ” Khiêm lên tiếng rồi đứng ngay dậy, bước tới chiếc xe Dream ” độ ” của mình, nó là con ngựa chiến yêu quý của Khiêm mặc dù so với thời đại nó chỉ là đống sất vụn.

o0o

Trên đường đi tới nơi ma quái đó. ” Này! tao khuyên 2 bây đừng đụng vào bất cứ thứ gì nha! ” Kháng lên tiếng nhắc nhở 2 cậu bạn.

” Ummmmmmm!!” Cả 2 đồng thanh hét lên, hình như câu nói này chúng đã nghe nhàm cả tai.

” Tao sợ quá àh Kháng ơi! ” Kiệt không giấu được giọng nói đang run sợ, tay ôm chặt như muốn siết ngạt Kháng.

” Thằng nào bài đầu hả? ” Khiêm nạt lại, nhưng trong giọng nói đó đầy vẻ thích thú khi Kiệt đã ” bài đầu ” nó đi, bây giờ thì không gì cản được nó cái ý muốn khám phá này.

o0o

Qua khỏi khu vực có đèn đường, ánh trăng hiu hắt soi rọi con đường mòn nhỏ bé, chiếc xe máy ầm ĩ của Khiêm như muốn xé tan bầu không khí ảm đảm của khu rừng, ánh sáng từ hai chiếc đèn xe chỉ là một đốm nhỏ trong khu rừng đó.Rồi khi ánh đèn vàng bị lấn át hoàn toàn bởi ánh trăng le loét, cả ba đứa đều im lặng. Chúng im lặng vì không còn chuyện gì để nói hay vì sợ khoảng đất trống với cái cây ngàn năm xơ xác bị nguyền rủa trước mặt chúng?

Đưa tay tắt máy xe, Kháng là người bước xuống đầu tiên, đảo mắt khắp xung quanh, Kháng đưa tay về phía Kiệt thì thầm có xen lẫn nỗi căng thẳng ” Đưa tao đèn pin “, chắc Kiệt đã chuẩn bị sẵn nên Kháng vừa dứt lời đã có cây đèn trên tay liền, Kiệt cũng ném cho Khiêm 1 cái. Cả 3 nhìn nhau với ánh mắt tò mò, sợ hãi. Đối diện với chúng bây giờ là một cái cây trơ trụi lá, khô khốc, toát lên một nỗi uất hận rất lớn, nhìn thân cây như một khuôn mặt đang la hét, như điều trước mắt nó là một nỗi kinh hoàng, một nỗi ám ảnh. 3 ánh đèn pin rọi vào như tăng thêm vẻ rùng rợn bí hiểm của cái cây đang mang lại các cậu bạn.

Kiệt khựng người lại, không dám tiến thêm bước nữa, lời nguyền đang làm rất tốt công việc doạ nạt cậu bạn, cả 2 tên kia vẫn tiến sát lại gần cây để quan sát mà không màn gì đến người bạn kia, cả 2 rất hiểu cu cậu đang run lên vì sợ chứ không phải lý do gì khác. Khiêm tiến nhanh về trước, đang giơ tay định chạm vào thân cây liền bị Kháng gạt xuống, nhíu mày đầy trách móc về phía Khiêm, Kháng đánh một vòng quanh thân cây, trên thân cây có đầy những vết cưa máy cố gắng chém xuyên qua lớp vỏ lỳ lợm. “Crốp” một âm thanh vang lên từ chổ của Kháng, âm thanh đó xé nát bầu không khí tĩnh lặng, ….” Â.m…â.m…t.h.a.n.h…g.ì..v.ậ.y…? ” Kiệt ở đằng xa run rẫy hỏi… cả 2 im lặng, Kháng từ từ nhìn xuống dưới chân…

Kháng vẫn giữ được bình tĩnh, từ từ nhìn xuống rồi nhấc chân lên, có một vật đen đen hình chữ nhật lốm đốm cát ở dưới, rọi đèn xuống, qua ánh đèn là một cái máy chụp hình, Kháng khum người xuống nhặt máy lên, phủi phủi lớp bụi, hiện ra một cái máy Canon đen còn rất mới.

” Canon IXUS 980 IS! ” bỗng dưng từ đâu Kiệt tới, lên tiếng ở đằng sau Kháng.

Kháng vội quay người lại, tay vẫn còn mân mê chiếc máy, Khiêm cũng lại đứng cạnh Kiệt hỏi ” Tại sao nó lại nằm ở đây?

” Muốn biết, chúng ta cần xem nội dung bên trong! ” Kháng vừa nói vừa khum người xuống, nhặt lên một răng cưa bị gãy, bỏ vào túi áo, Kháng khoát tay ra hiệu đi về. Cả 2 người kia vẫn không hiểu gì cả, nhưng vẫn theo về, hôm nay thế là đủ rồi.

Cả 3 leo lên, quay đầu xe lại, chuẩn bị rời khỏi nơi quái quỷ này, nói quái quỷ như thế thôi, thật sự cũng chẳng có gì đáng sợ, cho đến khi….

” 8h tối! mấy chú em…đi đâu? ” có một giọng ồm ồm cất lên ở phía sau cái cây, cả 3 giật mình quay phắt lại, vẫn không tắt máy xe, cái cách nói chuyện của người đó nghe thật kì lạ, cứ ngắt quãng và không thành 1 câu nói.

Tất cả đều im lặng, chú mục vào cái cây, từ trong bóng tối bước ra 1 người có dáng đi xiêu vẹo, cũng chẳng biết là phụ nữ hay đàn ông, nhưng tóc dài, bù xù, hình như lâu ngày không được gội sạch sẽ, với cái giọng như thế này đích thị là đàn ông. Một khoảng đất có ánh trăng rọi xuống, hắn cố bước từng bước khó khăn đến khoảng đất đó…và lên tiếng,vài giây im ắng đầy căng thẳng mà chỉ có một tiếng nói cũng đủ làm cho cả bọn giật mình. ” Sao?…trả lời…!”. Trong khoảng đất nhỏ đó, xuất hiện khuôn mặt của một người đàn ông. Khuôn mặt với nước da hơi ngâm, con mắt nhỏ, mũi cao, miệng hơi mĩm, không có râu và khuôn mặt khá trơn láng.

” Câu này phải để chúng tôi hỏi ngươi đó! ” Khiêm bỗng lên tiếng, hình như với cái dáng vẻ và giọng điệu như thế vẫn không đủ làm cho nó sợ.

” Cậu em…đến nhà…ta…? sao? lại hỏi? ” hắn nghiêng đầu ra vẻ khó hiểu.

Kháng bắt gặp ánh mắt nhìn nhau của Khiêm và Kiệt, cậu ta lên tiếng ” Nhà của ông là cái cây? hồi nãy giờ ông quan sát chúng tôi hả? ”

” Đúng….!”

” Người ta cưa nhà ông, sao ông không phản đối họ? ”

” Đây là….nhà ta! Lời nguyền…phản đối! ”

Kháng có hơi nhướng mài, bỗng đưa tay vào túi, móc ra cái máy chụp ảnh lúc nãy lượm được, giơ ra cho người đàn ông đó xem. ” Ông biết cái này không? “. Ông ta lắc đầu rồi từ từ bước vào bóng tối, khuất dạng sau thân cây. Kháng đưa máy vào túi lại, mở khóa xe, chạy về, Khiêm trước khi theo Kháng, nhìn về phía cái cây một lần rồi nỗ máy.

o0o

” Người đó là đàn ông hay đàn bà vậy? ” ra tới khu vực có đèn đường, Kiệt lên tiếng.

” Đàn ông! ” Kháng trả lời.

” Không biết hắn bao nhiêu tuổi nữa? Khuôn mắt khá đẹp! Nhưng tao thấy hắn không trẽ như mặt hắn đâu! ” Khiêm cũng thắc mắc, Kháng luôn là trung tâm của những câu hỏi.

” Khuôn mặt như thế khoảng chừng 30t thôi! ” Kháng chỉ tay vào chổ cộm lên ở túi quần nói ” Ngày mai chúng ta giải quyết cái này! Tao chắc chắn sẽ có nhiều manh mối đây! Nhưng vẫn không hiểu lý do vì sao hắn lại không lấy cái máy này? có 2 giả thuyết, 1 là hắn ta không thấy nó, giả thuyết này thực chất không thực tế, khoảng đất quanh cây đâu lớn đến thế, 2 là hắn ta đang…chơi chúng ta! Hình như hắn ta muốn chúng ta có nó! ”

” Để làm gì chứ? Giải quyết dùm hắn ta sao? ” Kiệt nãy mình, gãi gãi đầu.

” Nực cười ” Khiêm nhăn mặt, phì mũi, giọng nói có chút nhạo báng.

” Thật chất hắn ta không ở trên cây đó! ” Kháng vẫn giữ bình tĩnh, ra dáng suy xét.

” Thật vậy sao? ” Kiệt lại gãi đầu khó hiểu, nó quá ngây thơ. ” Vậy sao hắn ta lại có mặt ở đó mà chúng ta không biết ”

” Lúc thằng Kháng đạp cái máy đó! ” Khiêm ra vẻ trách móc Kháng.

” Mày hay đấy Khiêm! Hi, mày thấy ở phía sau cái cây, còn một khoảng rừng chưa sang bằng, nó cũng rất gần cái cây đó, cỏ ở đấy cũng khá cao, khi tao đạp lên, tất cả đều lo chú ý vào tao, nên hắn lẻn đến gần chúng ta, khi chúng ta đã leo lên xe thì hắn ta đã có mặt ở đấy.! ” Kháng giải thích cho Kiệt, cậu bạn àh ra tiếng rồi gật gật đầu, không biết có hiểu không.

Pages: 1 2

 

Tin cùng chuyên mục