ampicillin, canada, uk, australia, canada, uk, australia, www.createwithcurtis.com #price-of-accutane, www.createwithcurtis.com#cost-of-ampicillin

Hồn ma của cô gái bị cưỡng hiếp đó đêm nào cũng quay về nơi mình bị hãm hiếp dẫn đến cái chết oan uổng, cô quay về để tìm kiếm người hãm hại cô

Nhìn bức ảnh chụp ngôi biệt thự có tên là Hoa Hồng, Bình ngạc nhiên:
- Nhà cửa như thế này mà bỏ hoang à?
Dự gật đầu:
- Chẳng những bỏ hoang mà bố tao còn định bỏ luôn ấy chứ?
Bình xí một tiếng:
- Phí của trời! Không ở được thì bán cho người ta ở!
Dự lại lắc đầu:
- Ông già tao là dân kinh doanh mà, cái nào bán được thì ổng bán sạch, đâu để mày nhắc! Chỉ có điều là chẳng ai dám mua ngôi nhà đó!
Bình ngạc nhiên:
- Tại sao?
- Bởi chẳng một ai vào ở đó được quá một đêm!
Bình ngửa cổ ra cười một hồi, khiến Dự cũng phải bực mình:
- Mày không tin lời tao nói hả? Hay là chê ông già tao nhát gan?
Bình nghiêm giọng:
- Chê ông già thì tao không dám, nói ông nhát gan cũng chưa chắc, chỉ có điều mày là thằng phải đáng cười nhất!
Bị chạm tự ái, Dự hất hàm hỏi:
- Mày coi thường tao hả? Vậy nếu là mày, liệu mày có dám vào ở trong ngôi nhà mà ma lộng như gánh hát đó không?
Bình lại cười ha hả:
- Mày mà cũng nói giọng như đàn bà đó, nghĩ cũng lạ!
Dự thách:
- Mày nói ngon, vậy có dám lên đó ở vài hôm không?
Bình nhìn bạn nheo mắt:
- Cá gì nào?
Dự lớn tiếng:
- Cá với mày chi phí cả chuyến đi, hai bữa nhậu linh đình ở thành phố!
Bình đưa tay ra bắt thật chặt với bạn:
- Nhận tời mày liền! Vậy bao giờ thực hiện?
- Mày muốn liền bây giờ cũng được! Sẵn lát nữa ông già có chuyến đi lên Phú Riềng, mày có thể cùng đi. À mà không, tao nói ông già để chiếc hai ngựa cho mày lái lên đó, để rồi nếu chạy làng thì có xe mà về! Tao cá mày ở lại đó hai ngày đêm. Ở một mình hay đem theo bạn gái hay bất cứ ai! Đây, tao đưa trước cho mày số tiền dư sức tiêu xài trong vòng một tuần!
Bình nhận chìa khóa chiếc xe Deux cheveaux (hai ngựa) và xua tay:
- Tiền tao không cần. Miễn là mày mua cho tao thức ăn đủ ăn trong một tuần, cả thức uống có men càng tốt!
Dự tán thành ngay:
- Được, tao sẽ cho người đi mua và để sẵn trên xe cho mày. Trong ngôi nhà đang có đầy đủ nào tủ lạnh, bếp ga và còn có hai kết bia “con cọp” đã mấy tháng rỏi chưa uống!
- Tốt! Tao sẽ đi ngay. Mày báo tin về nhà cho má tao hay là tao vắng nhà khoảng một tuần đến mười ngày!
Dự nheo mắt:
- Tao bảo đảm là chỉ nội trưa mai thôi là mày bỏ của chạy lấy người về đây!
Trước khi ra lấy xe, Bình còn nói chắc nịch với bạn:
- Hai ngày sau tao sẽ mời mày lên chơi và nhậu trên đó một trận cho đã đời luôn!
- Chúc mày… không tháo chạy!
Khoảng nửa giờ sau thì Bình lên xe lái đi với đầy đủ lương thực được chuẩn bị sẵn. Dự nhìn theo bạn lắc đầu ái ngại…
Khi Bình đi một quãng khá xa rồi Dự mới chợt nhớ, anh chặc lưỡi:
- Mình quên nói cho nó biết, nếu chứng đau tim của nó còn thì không nên tham gia vụ này!
Ông Đoan, cha Dự sau khi biết chuyện Bình nhận thách đố, ông trách con:
- Con dại quá, đố chi chuyện nguy hiểm đó. Chính cha đã từng bị gần đứng tim ngay trong ngôi nhà đó và hơn một chục người vào đó ngủ đều không kịp mặc đồ khi chạy ra khỏi nhà! Lần này thằng Bình e rằng chịu không nổi…
Dự có hối tiếc cũng đã muộn, anh hỏi lại cha:
- Cụ thể là ma quỷ trong nhà đó ra sao cha?
Ông Đoan kể lại mà như còn sợ sệt:
- Có một cô gái mà bất cứ chỗ nào trong nhà mình cũng gặp cô ta cả! Mà không phải gặp suông đâu, hễ là đàn ông con trai thì thế nào cũng bị đè khi đang ngủ. Mà chẳng phải chỉ đè, nó còn… còn… khiến nam nhân trở thành… phế nhân! Một lần cha suýt bị…
- Nghe chú Tư tài xế nói, bất cứ ai nằm trên giường đều bị hất tung xuống sàn. Đang tắm trong phòng tắm thì bị trấn nước đến tắt thở luôn, phải không cha?
- Đó chỉ là một trong những điều ghê rợn! Người ta nói khi xây ngôi nhà đó, cha bị người ta yểm do khu đất đó có người tranh giành. Ban đầu cha không tin, nhưng qua thời gian, những gì xảy ra trong đó cha mới tin là đúng!
Dự bắt đầu lo lắng cho bạn. Anh nhìn đồng hồ tay và đoán phải ba bốn tiếng nữa Bình mới tới ngoài đó, vùng giữa Bà Rịa đi Đất Đỏ. Trên đó có bắt điện thoại, nên khi Bình lên tới nơi thì Dự sẽ gọi, bảo rằng cha anh ra lệnh cho Bình phải quay về gấp. Có như thế Bình mới chịu về.
Đến gần 10 giờ, tức thời gian mà Dự cho là Bình đã tới nơi, anh quay điện gọi. Chuông bên đầu dây bên kia reo dài, đến lần reo thứ ba thì có người nhấc máy. Dự hỏi:
- Bình hả? Cậu lên tới lâu chưa, cha mình…
Nhưng đầu dây bên kia có một giọng cười cất lên, kèm theo câu nói:
- Xin chào!
Dự hoảng, run giọng hỏi lại:
- Cô… cô là ai? Còn bạn tôi…
- Bạn anh chết rồi!
Dự buông máy xuống gọi lớn:
- Cha ơi!
Ông Đoan hình như đã lên đường đi Phú Riềng rồi. Dự càng quýnh lên, anh định bỏ mặc điện thoại đó, chạy ra ngoài, nhưng trong điện thoại còn có tiếng người nheo nhéo. Cuối cùng anh phải cầm lên và áp vào tai, bên kia vẫn giọng cười lúc nãy và giọng nói như xé lụa:
- Con trai hả? Sao không lên đây chơi, mà ở đó gọi hoài!
Dự không còn chịu đựng nổi, anh dập điện thoại xuống và nói gần như mếu:
- Mình hại thằng Bình rồi!
Suy nghĩ mãi, cuối cùng Dự gọi điện sang nhà cha Bình, báo tin dữ. Vừa nghe tin là cha mẹ Bình kêu thét lên, họ kêu taxi qua ngay nhà và hầu như không kịp hỏi đã khóc ré lên. Dự phải trấn an họ:
- Để cháu kể lại mọi chuyện đã.
Ông bà Thái, cha mẹ Bình, ngồi chăm chú nghe Dự kể chuyện. Họ lo sợ nhưng vẫn muốn biết thêm:
- Trong điện thoại báo tin là thằng Bình bị giết, mà ai giết?

Dự đành phải khai thật:
- Thưa hai bác, ngôi nhà đó có ma. Con có nói mà Bình không tin, một hai đòi lên cho bằng được! Hay tin nhưng đã quá khuya rồi mà nhà không còn chiếc xe nào, nên cháu định sáng mai mới lên đó sớm!
Bà Thái khóc òa lên:
- Bình ơi, con sắp cưới vợ rồi, sao mà dại quá vậy con!
Ông Thái nhìn đồng hồ rồi chép miệng:
- Đã mười hai giờ rồi.
Chợt có chuông điện thoại reo vang. Dự tính cầm lên nghe, nhưng còn sợ, trong lúc chuông đã reo tới lần thứ ba. Ông Thái sốt ruột quá nên bốc lên nghe đại.
- A lô… Bình hả? Con hả Bình? Có phải là con không?
Bên kia đầu dây nói liên tục mà bên này ông Thái hình như vẫn chưa tin là con mình, nên ông rụt rè… Dự phải chụp lại ống nghe rồi hỏi:
- Phải Bình không?
- Bộ mày cũng không nhận ra giọng của tao nữa sao thằng khỉ gió. Tao, Bình đây. Tao đã ra tới nơi gần hai tiếng rồi, tao vừa mới tắm xong, đang làm cơm, sắp ăn. Ngôi nhà tuyệt vời lắm, nếu có thêm em nào nữa cùng ở thì nhất trần đời!
- Mày… mày thật hả Bình? Sao hồi nãy tao gọi điện thì ai đó nói mày… chết rồi? Có phải hồn ma mày không vậy?
Bên kia Bình cười, vẫn giọng cười hô hố như thường lệ:
- Tao đang mong gặp cái em nào như mày nói để mời ăn cơm cùng đây, mà không thấy!
- Bình, mày nói thật tao nghe, mày không sao chứ?
Lại vẫn giọng cười ngạo mạn của Bình:
- Nếu có sao thì tao đâu gọi được cho mày. Vừa rồi nghe như giọng ba tao?
- Ừ, ba má mày đang ngồi đây lo lắng cho mày. Họ cứ tưởng…
Dự đưa lại ống nghe cho ông Thái, ông mừng quá, giọng run run:
- Bình hả con? Con không sao là ba má mừng rồi! Vậy sáng mai về sớm, đừng ở ngoài đó nữa!
Họ mừng vô hạn trước tin vui này. Chỉ có Dự là lo. Tuy đã biết Bình không hề gì, nhưng việc anh trực tiếp nghe giọng nói lạ trong điện thoại đã khiến cho Dự thẩn thờ suốt đêm hôm đó…
° ° °
Đã qua một đêm ngủ yên trong ngôi nhà ma, Bình sản khoái hẳn khi tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau. Anh tự nhủ:
- Như vầy thì có gì đâu ghê gớm?
Bình vốn lạc quan nếu, nên anh lại nghĩ, hay là mình với ma quỷ hạp nhau, nên ai cũng bị ma nhát, còn mình thì ma lại ưa?
Nằm nướng thêm một lúc nữa Bình mới rời khỏi giường, việc đầu tiên theo thói quen của Bình là tắm, anh nhớ đêm qua sang nước từ lu nước mưa bên ngoài vào đầy hồ nhỏ bên trong nhà tắm, nên nghĩ là sáng nay mình sẽ tha hồ tắm táp một trận cho đã thèm. Tuy nhiên, khi vào nhà tắm thì Bình hơi ngạc nhiên, bởi hồ nước cạn khô. Anh chán nản:
- Chắc hồ bị thủng rồi, uổng công mình!
Bình lại phải xách xô đi chuyền nước. Nhưng khi ra tới hồ nước mưa lớn phía ngoài, lại một lần nữa anh kinh ngạc, bởi hồ không còn miếng nước nào!
- Ủa, hồi đêm mình thấy còn hơn nửa hồ mà, đâu có lý nào?
Anh nhìn quanh, không phát hiện dấu vết nước thoát ra, cũng không thể ai đó trong một đêm lại có thể múc hết nước trong hồ này đi? Bình bắt đầu bực bội. Bởi ở đây thiếu cái gì thì khắc phục được, chứ còn thiếu nước thì chịu.
Bình suy nghĩ mãi, cuối cùng anh quay số điện thoại của Dự, định hỏi anh chàng về cách lấy nước để dùng, bởi anh ta là chủ nhà thì chắc sẽ biết cách…
- A lô, Dự hả…
Nhưng ở đầu dây bên kia một giọng nữ cất lên:
- Tắm chưa hả anh chàng ngạo mạn?
Bình giật mình, anh hỏi lại:
- Ai vậy? Có Dự ở nhà không cho tôi nói chuyện…
- Có Bích thôi, chứ không có Dự!
- Bích nào, tôi cần gặp Dự!

 

Tin cùng chuyên mục